Lối Sống Tối Giản Của Người Nhật

Chương 8: Lời Kết – Lời Cảm Ơn Chân Thành


trước sau

Nhờ có lối sống tối giản, tôi đã trở thành người biết cảm ơn, trân trọng và đã trưởng thành hơn.

Trước hết, tôi xin gửi lời cảm ơn tới anh Numahata Naoki, người cùng làm trang web với tôi. Nhờ có những bài viết của anh mà lần đầu tiên tôi biết đến từ “người sống tối giản”. Sau đó tôi đã bị nó hấp dẫn. Trong những ngày bàn luận nhiệt tình, sôi nổi với anh Numahata, tôi bỗng nảy ra ý nghĩ muốn tạo nên một trang web cho những người sống tối giản. Tôi vẫn luôn cho rằng bản thân mình không phải là người có thể gửi gắm thông điệp gì cho cả thế giới, nhưng trong lúc viết blog, tôi lại thấy say mê với niềm vui mà nó mang lại, và cuối cùng tôi đã quyết định viết cuốn sách này. Một điều tuyệt vời là nhờ lối sống tối giản, tôi đã có những người bạn thân thiết nhất.

Hiện tại tôi đang là biên tập viên ở công ty Wanibooks. Khi tôi nói muốn xuất bản cuốn sách của mình, thì chỉ có Wanibooks đồng ý xuất bản. Có lẽ mọi người sẽ nghĩ: Xuất bản cuốn sách của riêng mình? Cậu ta có điên không? Cậu ta sắp chết à? Đến bản thân tôi lúc đầu còn nghĩ như vậy nữa là. Nếu là một công ty lớn hơn, đông người hơn thì có lẽ tôi sẽ không thể nói lên nguyện vọng của mình.

Tiếp đến tôi xin gửi lời cảm ơn tới Giám đốc Yokochi, người đã cho phép tôi xuất bản cuốn sách này, Tổng biên tập Aoyagi, người đã giúp tôi trong việc biên tập cuốn sách ngoài kế hoạch này và cấp trên của tôi, Trưởng phòng Ippouji phòng biên tập ảnh. Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn tới các đồng nghiệp trong công ty đã giúp đỡ tôi trong suốt một năm qua, khi tôi hầu như chỉ dành thời gian cho cuốn sách này.

Tôi xin gửi lời cảm ơn đến Steve Jobs và Apple. Nhờ có iPhone và MacBook Air do Steve Jobs tạo ra, tôi đã vứt được rất nhiều đồ đạc trong nhà và có thể viết bản thảo ở bất cứ đâu. Tôi cũng cảm ơn Word của Microsoft đã giúp tôi viết nên cuốn sách này. Nhờ có ứng dụng Tree2, tôi có thể nắm bắt ý tưởng của mình và Dropbox giúp tôi lưu trữ bản thảo. Tôi xin gửi lời cảm ơn đến các nhà phát minh kỹ thuật số, nhờ có sản phẩm của các bạn mà tôi có thể hoàn thành cuốn sách một cách thuận tiện nhất.

Tôi cũng xin gửi lời cảm ơn đến cửa hàng Jonathan’s ở Meguro, đặc biệt là cửa hàng Jonathan’s ở Fudomae, trong những lúc tôi không nghĩ ra ý tưởng, tôi đã ở lì trong quán của các bạn một thời gian dài. Lý do tôi chuyển đến Fudomae một nửa là vì có cửa hàng Jonathan’s ở đó. Tôi cũng rất cảm ơn thư viện trung tâm Tokyo. Thư viện này có khu vườn rất đẹp và hầu như ngày nào tôi cũng đến đây. Mỗi lần nhìn những chú vịt, chú rùa bơi trong ao của thư viện, tôi lại thấy mình bớt căng thẳng và tìm được nhiều cảm hứng.

Trong quá trình viết cuốn sách này, tôi đã gặp được rất nhiều người sống tối giản khác. Trước đó, tôi đã tự hỏi mình rất nhiều lần là có nên viết sự thay đổi của riêng bản thân mình hay không. Nhưng lúc tôi gặp họ, mọi người đều rất thân thiện và sẵn sàng chia sẻ với tôi mọi thứ. Sau khi giảm bớt đồ đạc trong nhà, dường như ai cũng sống tích cực hơn và luôn hướng về phía trước. Tôi xin cảm ơn các bạn, những người đồng ý cho tôi lấy tư liệu để viết nên cuốn sách này. Mặc dù nội dung cuốn sách chỉ là ý kiến cá nhân của tôi, nhưng bạn đã ảnh hưởng đến tôi rất nhiều. Bản thân tôi đã tự coi mình là bạn bè với mọi người, hi vọng lúc nào đó chúng ta sẽ gặp lại nhau. Đặc biệt là anh Hiji, tôi đã đến tham dự “buổi gặp gỡ của những người sống tối giản ở Tokyo” do anh tổ chức, và buổi gặp mặt này đã giúp tôi hiểu ra rất nhiều điều.

Sau nữa, tôi muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến nhà thiết kế Keito Kuwayama. Cuốn sách này có thể xuất bản kịp tiến độ là nhờ có anh Keito Kuwayama đã hoàn thành sớm việc thiết kế cuốn sách, công việc cần có cảm hứng rất nhiều. Cho đến bây giờ tôi vẫn còn khá ngạc nhiên khi anh ấy có thể hoàn thành công việc nhanh đến thế. Thực sự cảm ơn anh rất nhiều.

Tiếp đến tôi xin gửi lời cảm ơn đến anh Murakami TakashiAkira, người đã giúp tôi biên tập cuốn sách này. Mặc dù bản thân tôi cũng là một biên tập nhưng ngay từ đầu tôi đã không định tự mình biên tập cuốn sách này. Và thật may là tôi đã quyết định như vậy. Nếu tôi làm một mình thì có lẽ đến giờ nó vẫn chỉ là một tập bản thảo dở dang mà thôi. Thỉnh thoảng tôi lại nghĩ: Nếu chỉ viết mỗi ý kiến của mình thì sẽ thế nào nhỉ? Một bản thảo như thế này thì liệu có truyền tải được hết nội dung cho tất cả mọi người không nhỉ? Và anh Murakami đã phải hai lần động viên tôi: Bản thảo này hay đấy chứ. Và kể cả với vai trò là biên tập viên, anh ấy cũng làm việc rất cẩn thận và chưa bao giờ để bản thảo của tôi bị chậm tiến độ cả. Một lần nữa, tôi xin cảm ơn anh rất nhiều.

Tôi cũng xin cảm ơn bạn bè, gia đình, những người đã giúp tôi quảng bá cuốn sách này. Và tôi cũng hi vọng bạn sẽ nghe một vài lời tâm sự thật lòng của tôi. Tôi rất xin lỗi mọi người, tôi đã vứt hết toàn bộ những món quà mọi người tặng tôi rồi. Trước lúc vứt chúng đi, tôi đã chụp ảnh toàn bộ. Mỗi lần vứt một món nào đi, tôi đều nhớ đến cảm giác hạnh phúc lúc tôi nhận nó và thực sự tôi đã cảm ơn những món quà đó rất nhiều. Lúc nhận những món quà đó, tôi cảm thấy rất hạnh phúc, sau khi vứt chúng đi, tôi cảm thấy hạnh phúc hơn rất nhiều. Thực sự, cảm ơn mọi người rất nhiều.

Và tôi cũng muốn gửi lời cảm ơn chân thành đến các độc giả của tôi. Cảm ơn các bạn đã đọc cuốn sách này. Tôi sẽ rất vui nếu các bạn có thể rút ra được một điều gì đó trong cuốn sách này. Và tôi cũng nghĩ là trong cuốn sách này còn khá nhiều điều chưa tốt. Nếu các bạn nhận ra bất cứ điều gì, hãy cho tôi biết nhé. Bất cứ lúc nào tôi cũng sẵn sàng lắng nghe. Và nếu các bạn thích, tôi luôn hoan nghênh bạn đến với “ngôi nhà kiểu mẫu cho người sống tối giản” của tôi. Mặc dù ngôi nhà của tôi chỉ là một “phòng trà” mà thôi.

Cuối cùng, tôi xin gửi lời cảm ơn đến người cha đã khuất và mẹ của tôi. Những gì tôi đã viết ra dù là điều nhỏ nhất thì đó cũng là những suy nghĩ rất tự do của tôi. Đây cũng là điều mà bố mẹ đã luôn dạy cho tôi từ nhỏ: không áp đặt bất cứ điều gì, hoàn toàn để chính mình tự thực hiện. Và thực sự, bố mẹ đã để cho tôi tự làm mọi điều.

Con xin cảm ơn bố mẹ.

Và thay cho lời kết của cuốn sách này, tôi xin trích một câu thơ của nhà thơ Rumi:

“Nhưng tôi sẽ im lặng và tôi mong bạn sẽ lên tiếng.”

Danh sách 55 quy tắc vứt bỏ

Trước hết hãy “vứt bỏ” suy nghĩ: “Không bỏ được”

Vứt bỏ là một kỹ thuật

Vứt đồ không phải là mình đang “mất đi”, mà là mình đang “được lợi”

Xác định lý do không thể vứt bỏ

Không có chuyện không vứt được, chỉ đơn giản là không thích mà thôi

Bộ nhớ, năng lượng và thời gian của chúng ta đều là những thứ có giới hạn

Hãy vứt bỏ ngay bây giờ. Vứt bỏ chính là khởi đầu cho mọi thứ

Sau khi vứt, chẳng có món đồ gì khiến bạn hối tiếc cả đâu

Đầu tiên hãy vứt từ những loại rác rõ ràng trước

Vứt những thứ có nhiều

Vứt những thứ đã không dùng trong một năm

Vứt những món đồ vốn chỉ sắm theo cách nhìn của người khác

Phân loại đồ dùng cần thiết và đồ dùng mong muốn

Chụp ảnh những món đồ mà bạn khó có thể vứt đi được

Chuyển những kỷ niệm thành dữ liệu sẽ giúp bạn dễ ôn lại kỷ niệm hơn

Anh đồ đạc, người bạn ở chung phòng, đến cả tiền nhà cũng không trả

Hãy bỏ ngay ý tưởng “dọn dẹp”, “sửa sang” đi

Hãy vứt cái tổ mang tên “dọn dẹp”

Giữ nguyên không gian chết trong nhà

Hãy vứt ý tưởng “một lúc nào đó” mà chẳng bao giờ đến

Hãy vứt một thời lưu luyến

Vứt những món đồ lãng quên

Đừng trở thành nhà sáng tạo khi vứt đồ.

Hãy bỏ ý tưởng “lấy lại vốn”

Vứt “hàng dự trữ”

Cảm nhận sự rung động của con tim

Tận dụng các cuộc bán đấu giá để giảm bớt đồ

Tận dụng các cuộc bán đấu giá để nhìn lại các món đồ

Dịch vụ bán đồ tại nhà

Đừng nghĩ mãi về “giá lúc mua”

Cửa hàng chính là “kho chứa đồ” trong nhà bạn

Phố phường chính là phòng khách nhà bạn

Hãy vứt những thứ mà bạn không hiểu rõ về nó

Hãy vứt những món đồ mà bạn không nghĩ là sẽ mua một lần nữa

Bạn có nhớ hết những món quà mà bạn đem tặng không?

Hãy thử đặt mình vào vị trí của người đã mất và cảm nhận

Vứt đồ đi, những thứ còn lại mới là quan trọng

Cắt đứt gốc phát sinh trong chuỗi gia tăng dụng cụ

Nếu bạn không định xây viện bảo tàng, hãy vứt những bộ sưu tập đi

Mượn những món đồ mà bất cứ ai cũng có

Cho thuê những thứ cho thuê được

Đăng những món đồ bạn đã vứt và ngôi nhà của bạn lên mạng xã hội

Nếu bạn bắt đầu từ con số không? Nếu bạn bị mất trộm? Nếu bạn chuyển nhà?

“Giả vờ” vứt thử

Vứt những món đồ có màu sắc kích thích mắt

Mua một cái, giảm một cái

“Hiệu quả Concorde”/ Biết thêm về chi phí chìm

Nhìn nhận thất bại ngay lập tức. Hãy coi đó là tiền học của bạn

Hãy coi những món đã mua là đồ đi thuê

Đừng mua vì rẻ, đừng nhận vì miễn phí

Thời điểm mà bạn đắn đo liệu có vứt đi được không chính là lúc bạn có thể vứt nó đi

Những món đồ thực sự cần thiết rồi sẽ quay về với bạn

Biết cảm ơn. Vứt đồ nhưng không vứt tình cảm

Lãng phí thực ra chỉ là cảm giác của chính bạn

Vứt đi chính là nhớ mãi.

Danh sách bổ sung 15 quy tắc dành cho người muốn giảm bớt nhiều đồ hơn nữa

(Toa thuốc cho căn bệnh “muốn vứt đi”)

Hài lòng không phải là “số lượng” của đồ đạc

Đồng phục hóa quần áo hàng ngày

Ít đồ đạc thể hiện cá tính

Sau khi nghĩ năm lần, hãy vứt đi

Vứt thử để kiểm tra xem có thực sự cần thiết hay không

Một chút bất tiện cũng là thú vui

Vứt cả những món khiến con tim bạn rộn ràng

Dù bạn có đang khỏe mạnh, cũng hãy chuẩn bị trước mọi việc cho mình

Giảm bớt đồ đạc không có nghĩa là giảm bớt con người bạn

Thay đổi suy nghĩ về cách sử dụng thông thường của đồ đạc

Đừng nghĩ nữa, hãy vứt thôi

Đừng quan trọng việc “nhất định phải có ít đồ”. Đừng chỉ trích người có nhiều đồ

Muốn vứt đồ, muốn giữ đồ đều là những bệnh giống nhau

Lối sống tối giản là phương tiện, là lời mở đầu

Tự mình suy nghĩ về lối sống tối giản.


trước sau